Bessent và Câu Chuyện Eo Biển: Chiến Tranh Kể Chuyện Trong Thế Giới Phi Tập Trung
Hồ Huyền
Bạn đã bao giờ thấy một thông điệp từ một Bộ trưởng Tài chính Mỹ có thể làm rung chuyển cả một hệ sinh thái không chỉ của dầu mỏ, mà còn của cả những đồng tiền số? Đó là điều tôi cảm nhận được khi đọc bài phân tích về phát biểu của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Bessent về eo biển Hormuz. Năm 2017, tôi đứng trong một quán cà phê ở Hải Điện, Bắc Kinh, giải thích cho 200 người mới về triết lý phi tập trung của NEO. Hôm nay, tôi thấy mình đang làm điều tương tự. Nhưng lần này, câu chuyện không chỉ về một giao thức, mà về cách một cường quốc đang sử dụng sức mạnh của “câu chuyện” để định hình lại thế giới. Và điều này có liên quan mật thiết đến những gì chúng ta đang xây dựng trong không gian phi tập trung.
Bessent nói rằng eo biển Hormuz “sẽ không bao giờ trở lại như trước”. Ông dự đoán 50-70% năng lượng quá cảnh sẽ chuyển sang đường ống trong vòng hai năm tới. Đây là một tín hiệu mạnh mẽ. Nhưng tôi không nhìn nó như một dự báo kỹ thuật về cơ sở hạ tầng. Đây là một “câu chuyện” được xây dựng tỉ mỉ. Đây là chiến tranh kể chuyện trong thế giới hiện đại. Và là một người làm việc trong lĩnh vực xây dựng cộng đồng Web3, tôi thấy điều này có ý nghĩa sâu sắc với cách mà chúng ta vận hành các dự án phi tập trung.
Hãy nhìn vào bối cảnh. Eo biển Hormuz là một “nút cổ chai” quan trọng của năng lượng toàn cầu. Iran đã sử dụng nó như một công cụ để gây sức ép. Nhưng Bessent, thay vì nói về sức mạnh quân sự, lại nói về tương lai của các đường ống. Ông ta đang thay đổi câu chuyện. “Cộng đồng là vũ khí tối thượng.” Trong bối cảnh này, cộng đồng toàn cầu, tức là thị trường năng lượng, đang được định hướng bởi một câu chuyện mới.
Điều này dẫn tôi đến phân tích cốt lõi. Bessent đang thực hiện một “chiến tranh kể chuyện” (narrative warfare) tinh vi. Ông ta không chỉ đang dự đoán; ông ta đang cố gắng làm cho dự đoán đó trở thành hiện thực bằng cách thay đổi kỳ vọng của thị trường. Đây là một hình thức “kinh tế chiến”. Ông ta muốn các nhà đầu tư nghĩ rằng eo biển Hormuz không còn là một rủi ro lớn nữa, để giảm áp lực lên giá dầu và làm suy yếu sức mạnh của Iran. Đây là một “chiến thuật vùng xám tài chính” (financial grey zone tactic).
Trong cộng đồng Web3, chúng ta hiểu rõ sức mạnh của câu chuyện. Một dự án DeFi có thể bay lên hay sụp đổ dựa trên câu chuyện mà cộng đồng kể. Nhưng Bessent đang áp dụng điều này ở một cấp độ hoàn toàn khác. Ông ta đang sử dụng câu chuyện để thay đổi cơ sở hạ tầng năng lượng của thế giới. Điều này cho thấy, “trận chiến” thực sự không phải ở trên biển, mà là trong tâm trí của các nhà đầu tư và hoạch định chính sách.
Nhưng tôi thấy một điều mâu thuẫn ở đây. Đây là góc nhìn phản trực giác. Nếu thị trường thực sự tin vào câu chuyện của Bessent, thì rủi ro địa chính trị từ eo biển Hormuz sẽ giảm. Nhưng điều này tạo ra một “rủi ro kỳ vọng” (expectation gap risk) khủng khiếp. Nếu mọi người tin rằng đường ống sẽ thay thế eo biển, họ sẽ ngừng chuẩn bị cho một cuộc khủng hoảng. Và nếu cuộc khủng hoảng thực sự xảy ra (ví dụ: Iran phong tỏa eo biển), thì tác động sẽ còn lớn hơn rất nhiều so với khi không có câu chuyện này. Đây là một điểm mù mà phân tích truyền thống thường bỏ qua.
Trong cộng đồng của tôi, tôi thường thấy các dự án tạo ra “câu chuyện” về sự phi tập trung, nhưng trên thực tế ví của team vẫn có thể truy vết. Đây là một hình thức “chiến tranh kể chuyện” tương tự. Chúng ta cần tỉnh táo. “Mỗi ví là một câu chuyện.” Và mỗi câu chuyện đều có một động cơ đằng sau nó.
Điều này dẫn tôi đến suy nghĩ tiến bộ. Nếu một Bộ trưởng Tài chính có thể sử dụng câu chuyện để định hình lại thị trường năng lượng, thì những người xây dựng cộng đồng Web3 như chúng ta có thể học được gì? Sức mạnh của sự minh bạch và phi tập trung thực sự. Trong một thế giới mà câu chuyện có thể thay đổi cơ sở hạ tầng, chúng ta có trách nhiệm kể những câu chuyện trung thực và xây dựng những hệ thống mà không ai có thể thao túng. Đó là cách chúng ta tạo ra một “eo biển” năng lượng mới, không bị chi phối bởi bất kỳ câu chuyện đơn lẻ nào.