
Syria muốn cắt giảm dầu Nga: Nước cờ sinh tồn hay ván bài nhiều mặt?
Võ Cường
Syria đang đặt cược đổi dầu lấy nới lỏng trừng phạt. Nhưng đây không phải một thoả thuận thương mại đơn thuần.
Đây là một giao dịch chuyển đổi lòng trung thành trong liên minh, diễn ra ngay giữa lúc nền kinh tế Syria đang ở bên bờ vực. Khi Damascus tuyên bố sẵn sàng cắt giảm nhập khẩu dầu từ Nga để đổi lấy việc Mỹ nới lỏng trừng phạt, tín hiệu này không nằm ở con chữ, mà nằm ở việc nó được phát đi từ một quốc gia từng được xem là con bài chiến lược không thể lay chuyển của Điện Kremlin ở Trung Đông.
Vĩ mô thắng tất cả – kể cả crypto. Và chính trị vĩ mô cũng vậy.
Tôi đã quan sát các chu kỳ thanh khoản toàn cầu suốt 14 năm, và một nguyên tắc không bao giờ thay đổi: khi nguồn tài trợ từ bên ngoài bắt đầu cạn kiệt, mọi liên minh đều phải được định giá lại. Syria đang tự định giá lại chính mình.
Chi phí của lòng trung thành
Hãy bóc tách lớp vỏ ngoài của bản tin. Syria không chỉ đang mua dầu. Syria đang nhận trợ cấp năng lượng từ Nga như một phần của gói an ninh rộng lớn hơn – thứ dầu mỏ đó nuôi sống chính phủ, vận hành xe tăng và giữ cho guồng máy quân sự của Damascus hoạt động. Cắt giảm nhập khẩu không chỉ là một quyết định tài chính. Đó là một thông điệp gửi đến Moskva: sự phụ thuộc của chúng tôi không phải là vĩnh viễn.
Điều quan trọng cần hiểu: quân đội Syria gần như bị tê liệt nếu không có nhiên liệu của Nga. Hạ tầng kỹ thuật của họ dừng lại ở trình độ những năm 1990. Nhưng khi bạn yếu thế về quân sự, bạn không thể dùng vũ lực để mặc cả. Bạn phải dùng thứ gì đó khác.
Đây là nơi chiến lược xuất hiện trước chiến thuật. Damascus đang nói với Washington: Tôi có thể là một vấn đề, hoặc tôi có thể là một công cụ. Việc Syria dao động con bài dầu mỏ của Nga không đơn thuần là nỗ lực được Mỹ chấp thuận. Đây là một nỗ lực nhằm phá vỡ giả định rằng họ mãi mãi nằm trong quỹ đạo Moscow.
Và đây là điều mà nhiều nhà phân tích bỏ qua: Nếu ngay cả một đồng minh thân cận như Tổng thống Bashar al-Assad cũng bắt đầu tìm đường rút lui, thì liên minh Nga-Iran tại Trung Đông đang cho thấy những vết nứt mà các cuộc tấn công quân sự trực tiếp không thể tạo ra.
Trò chơi của kẻ yếu
Hãy nhìn vào tình hình của Syria: GDP giảm hơn một nửa so với trước chiến tranh, đồng nội tệ mất giá nghiêm trọng và dự trữ ngoại hối gần như cạn kiệt. Về mặt lý thuyết, một quốc gia ở trong tình trạng này có rất ít lựa chọn. Nhưng Syria vừa cho thấy họ vẫn có một quân bài quan trọng: chính sự bất lực của họ.
Các lệnh trừng phạt của Mỹ, với trung tâm là Đạo luật Caesar, đã đẩy nền kinh tế Syria đến bờ vực. Nhưng khi nền kinh tế của bạn đã chạm đáy, bạn không còn gì để mất. Điều này vô tình trao cho Syria một loại đòn bẩy nghịch lý: Mỹ không thể dùng thứ đã vỡ nát để tiếp tục đe dọa.
Damascus đang sử dụng một chiến thuật kinh điển trong quan hệ quốc tế: chiến lược của kẻ yếu. Họ đang phát tín hiệu cho ba bên cùng một lúc. Với Mỹ: Tôi sẵn sàng hợp tác. Với Nga: Tôi vẫn còn lựa chọn. Với Iran: Đừng coi tôi là điều hiển nhiên.
Vĩ mô thắng tất cả – kể cả cái gọi là trục kháng chiến.
Tín hiệu ba chiều này là thứ làm cho nước cờ này trở nên thông minh hơn vẻ ngoài của nó. Syria không cần phải hoàn toàn quay lưng với Nga. Họ chỉ cần khiến Moscow lo lắng. Nếu Moscow lo lắng, Moscow sẽ trả giá cao hơn để giữ chân đồng minh. Nếu Washington tin rằng có cơ hội kéo Syria ra khỏi quỹ đạo Nga, Washington có thể sẽ nới lỏng một số biện pháp trừng phạt.
Đó là lý do tại sao việc Damascus công bố kế hoạch này trên Crypto Briefing – một kênh truyền thông về tiền điện tử, thay vì một hãng truyền thông chính thống – lại là một chi tiết quan trọng.
Cổng thông tin phi truyền thống
Hãy dừng lại một chút về vấn đề này. Khi một chính phủ muốn gửi tín hiệu nghiêm túc về một bước đi ngoại giao lớn, họ thường chọn những kênh truyền thông lớn như Reuters hay Financial Times. Vậy tại sao lại chọn Crypto Briefing?
Có một số khả năng. Thứ nhất, đây có thể là một hành động thăm dò: một tín hiệu có thể phủ nhận, được thiết kế để đo phản ứng trước khi chính thức hóa. Thứ hai, tín hiệu này có thể nhắm đến không phải Washington mà là Moscow – gửi một thông điệp ngầm rằng Damascus có thể tìm kiếm những đồng minh bất ngờ nếu Moscow không đáp ứng đủ yêu cầu. Thứ ba, cộng đồng tiền điện tử và tài sản số tại Mỹ đang ngày càng có ảnh hưởng đến các cuộc thảo luận chính sách, và việc sử dụng kênh này có thể là một nỗ lực tiếp cận một nhóm có khả năng gây áp lực lên Washington.
Tôi đã làm việc trong lĩnh vực phân tích vĩ mô và tiền điện tử đủ lâu để biết rằng việc lựa chọn kênh truyền thông không bao giờ là ngẫu nhiên. Khi bạn phát tín hiệu qua một kênh phi truyền thống, bạn đang nói rằng cuộc chơi này cũng phi truyền thống.
Còn một khả năng nữa: tín hiệu này được thiết kế để có thể phủ nhận. Nếu Moscow phản ứng dữ dội, Damascus có thể rút lui và nói rằng đó chỉ là tin đồn, chỉ là một bài phân tích, không phải chính sách chính thức. Điều này giúp Syria có một lối thoát an toàn trong trường hợp tình huống xấu đi.
Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Câu hỏi lớn lúc này: liệu Syria có thực sự hành động hay chỉ đang thổi phồng?
Nếu Syria thực sự nghiêm túc, chúng ta sẽ thấy những động thái tiếp theo: các hợp đồng thay thế được ký kết với các nhà cung cấp từ Iraq, vùng Vịnh hoặc Jordan; dữ liệu hải quan cho thấy lượng dầu nhập khẩu giảm rõ rệt; hoặc các chuyến thăm ngoại giao cấp cao giữa Damascus và các thủ đô Arab. Nếu không có những dấu hiệu này, tuyên bố hiện tại chỉ là một nước cờ thăm dò – một cách để gây sức ép với Moscow mà không thực sự thay đổi gì.
Một lần nữa, tôi nhìn nhận điều này qua lăng kính thanh khoản. Dầu mỏ, giống như tiền tệ, là một dòng chảy. Kiểm soát dòng chảy là kiểm soát quyền lực. Khi một quốc gia thay đổi dòng chảy năng lượng của mình, họ đang thay đổi cán cân quyền lực trong khu vực.
Trong một thị trường tăng, mọi thứ đều có vẻ tốt. Nhưng trên mặt trận địa chính trị, không có gì gọi là tăng giá vĩnh viễn. Các liên minh cũng giống như các vị thế đầu tư: chúng cần được đánh giá lại thường xuyên, và đôi khi bạn phải cắt lỗ trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Vĩ mô thắng tất cả – kể cả lòng trung thành của các đồng minh thân cận nhất.
Assad dường như đã nhận ra rằng quyền lực bảo hộ của Nga và Iran đang suy yếu. Nga bị phân tâm bởi cuộc chiến ở Ukraine. Iran liên tục bị Israel tấn công. Nếu có một thời điểm để đa dạng hóa rủi ro, thì đó là lúc này, khi cả hai người bảo trợ đều yếu nhất.
Và cũng đừng quên rằng Israel có quyền phủ quyết đối với các vấn đề Syria thông qua ảnh hưởng của họ ở Washington. Israel sẽ không chấp nhận một thỏa thuận cho phép Damascus được tái vũ trang hoặc củng cố vị thế. Vì vậy, ngay cả khi Washington muốn đáp lại, vẫn có những giới hạn chính trị khó vượt qua.
Sự khác biệt giữa mong muốn và khả năng
Khi tôi phân tích các dự án crypto, tôi luôn tìm kiếm sự khác biệt giữa những gì một đội ngũ nói và những gì họ thực sự có thể làm. Điều tương tự cũng áp dụng cho trò chơi địa chính trị này.
Syria nói rằng họ muốn cắt giảm dầu Nga. Nhưng họ có khả năng làm điều đó không? Họ có hạ tầng để nhập khẩu từ các nguồn khác không? Liệu họ có đủ tiền để trả giá thị trường cao hơn so với giá ưu đãi của Nga? Và liệu các nhà cung cấp tiềm năng có sẵn sàng bất chấp rủi ro trừng phạt của Mỹ để giao dịch với họ?
Câu trả lời cho những câu hỏi này sẽ quyết định liệu tín hiệu này là một sự thay đổi thực sự hay chỉ là một màn trình diễn. Trong phân tích của tôi, tôi gọi đây là sự khác biệt giữa tường thuật và hiện thực. Tường thuật là thứ được công bố trên các kênh truyền thông. Hiện thực là thứ diễn ra trong dữ liệu, trong hợp đồng, trong các cuộc gặp gỡ bí mật.
Bài toán thực sự của Syria là thế này: họ cần Mỹ nới lỏng trừng phạt để cứu nền kinh tế, nhưng họ không thể trả cái giá mà Washington có thể yêu cầu – từ bỏ trục liên minh với Iran và Nga một cách hoàn toàn. Điều đó sẽ khiến họ bị tổn thương ngay lập tức trước khi họ kịp tận hưởng bất kỳ lợi ích nào từ việc nới lỏng trừng phạt.
Vì vậy, kết quả có khả năng nhất không phải là một sự đảo chiều liên minh ngoạn mục. Đó sẽ là một số thỏa thuận có giới hạn: có thể là một số ngoại lệ nhân đạo, có thể là một số dự án tái thiết cụ thể. Đủ để cho Damascus thấy rằng con đường này có triển vọng, nhưng không đủ để làm sụp đổ trật tự hiện tại.
Bài học về sự đa dạng hóa
Có một điểm tương đồng thú vị giữa nước cờ của Syria và những gì chúng ta thấy trong thị trường tiền điện tử. Khi một giao thức phụ thuộc quá nhiều vào một nguồn thanh khoản duy nhất, nó sẽ trở nên cực kỳ dễ tổn thương. Các nhà phát triển thông minh sẽ đa dạng hóa nguồn thanh khoản của họ từ rất sớm, trước khi cơn bão ập đến.
Syria đang cố gắng đa dạng hóa nguồn thanh khoản chính trị của mình. Và họ đang làm điều đó theo cách giống hệt như một nhà đầu tư thông minh: không phải bằng cách bán tháo tất cả vị thế của mình, mà bằng cách mở các vị thế mới và phòng ngừa rủi ro.
Nhưng có một khác biệt quan trọng. Trong crypto, bạn có thể đa dạng hóa danh mục đầu tư của mình chỉ trong vài phút. Trong địa chính trị, việc thay đổi liên minh mất nhiều năm và có thể khiến bạn phải trả giá bằng chính sự sống còn của mình.
Vĩ mô thắng tất cả – kể cả khi bạn nghĩ rằng mình đã tìm thấy một lối thoát.
Vậy đâu là điểm mấu chốt ở đây? Syria sắp bước vào một giai đoạn thử nghiệm kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Họ sẽ thăm dò, họ sẽ gửi tín hiệu, họ sẽ xem phản ứng của Moscow và Washington. Đây không phải là một sự kiện, mà là một quá trình.
Đối với giới quan sát thị trường, điều đáng chú ý không phải là Syria có bao nhiêu thùng dầu. Điều đáng chú ý là một quốc gia vốn được coi là con bài cố định của Nga ở Trung Đông lại đang phát tín hiệu muốn đàm phán. Nếu điều đó có thể xảy ra ở Syria, thì những giả định nào khác về trật tự khu vực cũng có thể bị thách thức?
Câu hỏi dành cho những ai đang quan sát từ bên ngoài: Nếu một trong những liên minh bền chặt nhất ở Trung Đông bắt đầu nứt vỡ, thì các liên minh khác – dù là về địa chính trị hay tài chính – còn vững chắc đến mức nào? Liệu có sự đa dạng hóa nào trong danh mục đầu tư của chính bạn không?
Khi dòng chảy thanh khoản bắt đầu đổi hướng, không ai được an toàn. Syria vừa cho thấy họ hiểu điều này. Câu hỏi là liệu những người khác có kịp nhận ra trước khi quá muộn.