Bạn đã bao giờ đứng trong một căn phòng chật kín những con người cùng chung một niềm tin, và cảm thấy rằng chính sự đông đúc ấy đã thắp sáng cả một mùa đông? Tôi đã từng. Năm 2017, tôi đứng trong một quán cà phê nhỏ ở quận Hải Điện, Bắc Kinh, trước hơn hai trăm gương mặt háo hức lần đầu nghe về một mạng lưới phi tập trung có tên NEO. Chúng tôi không có lương, không có token, chỉ có một niềm tin mãnh liệt rằng công nghệ này sẽ thay đổi cách con người trao gửi giá trị. Những người đó – những nhà đầu tư nhỏ lẻ, những người mua năm mươi đồng một tuần – chính là mạch máu của hệ sinh thái.
Hôm nay, tôi đọc một báo cáo của Crypto Briefing với tiêu đề gọn gàng: "Bitcoin bear market reveals shift from retail to professional investors." Báo cáo ấy không dài, không có bảng số liệu, chỉ vỏn vẹn ba nhận định: thị trường gấu đang cho thấy sự dịch chuyển từ nhà đầu tư nhỏ lẻ sang nhà đầu tư chuyên nghiệp; sự dịch chuyển đó có thể làm tăng tính ổn định của thị trường; và nó cũng làm giảm sự biến động cùng những đổi mới do nhà đầu tư nhỏ lẻ thúc đẩy. Nghe như một lời khen. Nhưng với tôi, đó là một lời cảnh báo.
Khi nói đến “nhà đầu tư chuyên nghiệp”, chúng ta đang nói về những quỹ đầu tư, những tổ chức tài chính, những người có đội ngũ phân tích rủi ro, có bộ phận tuân thủ, và quan trọng nhất – có một bảng cân đối kế toán lớn. Họ không đến vì họ tin vào triết lý phi tập trung; họ đến vì họ tin vào một con số. Ngược lại, những nhà đầu tư nhỏ lẻ mà tôi từng dẫn dắt trong nhóm DeFi 101 năm 2020 là những người giáo viên, kỹ sư, sinh viên, những người dành cả buổi tối để đọc whitepaper và đặt những câu hỏi ngây ngô nhưng đầy nhiệt huyết. Chính họ đã tạo ra sự sôi động, sự thử nghiệm, và cũng chính họ là những người rời đi đầu tiên khi thị trường trở nên lạnh giá. Sự ra đi của họ không chỉ là một sự thay đổi về nhân khẩu học; nó là một sự thay đổi về bản chất.
Hãy nhìn vào cấu trúc thị trường. Khi nhà đầu tư nhỏ lẻ rút lui, tốc độ lưu thông của Bitcoin giảm đi. Tiền không còn chảy từ ví này sang ví khác trong những cơn sốt mua bán; nó nằm yên trong ví lạnh của các quỹ. Điều đó làm giảm biến động ngắn hạn, tạo ra thứ mà chúng ta gọi là “sự ổn định”. Nhưng sự ổn định này giống như một ao nước tĩnh lặng – bề mặt phẳng lặng, nhưng bên dưới là bùn lắng và không có một luồng sống nào. Thanh khoản mỏng hơn, và khi một cú sốc lớn xảy ra – một vụ vỡ nợ, một quyết định lãi suất bất ngờ – những nhà đầu tư chuyên nghiệp sẽ cùng lúc nhìn thấy cùng một tín hiệu, cùng một logic quản lý rủi ro, và cùng một lúc bán tháo. Khi đó, sự biến động còn khủng khiếp hơn thời kỳ hỗn loạn của nhà đầu tư nhỏ lẻ, vì không có ai bắt đáy bằng sự lạc quan.
Có một điều mà báo cáo của Crypto Briefing không nói rõ: sự đổi mới. Tôi vẫn nhớ mùa hè năm 2021, khi một nhóm họa sĩ trẻ cùng tôi phát hành bộ NFT giáo dục trên OpenSea. Những người mua chủ yếu là những nhà đầu tư nhỏ lẻ – họ mua vì họ muốn ủng hộ ý tưởng, vì họ thích câu chuyện, vì họ muốn trở thành một phần của điều gì đó lớn lao. Khi họ rời khỏi thị trường, các giao thức Ordinals, các thử nghiệm DeFi trên Bitcoin, và hàng loạt các ứng dụng xã hội khác sẽ mất đi nhóm người dùng tích cực nhất. Nhà đầu tư chuyên nghiệp không quan tâm đến một chiếc NFT vẽ một thành phố tương lai. Họ quan tâm đến dòng tiền, đến chi phí lưu ký, đến khung pháp lý. Sự đổi mới, theo cách hiểu của tôi, không đến từ sự giàu có mà đến từ sự tò mò. Và sự tò mò là một đặc tính của những người nhỏ lẻ.
Chúng ta cũng cần đặt câu hỏi về câu chuyện “vàng kỹ thuật số”. Khi các tổ chức chiếm ưu thế, Bitcoin bắt đầu được định giá như một tài sản tài chính vĩ mô, bị chi phối bởi lãi suất quỹ liên bang, chỉ số đô la Mỹ, và lợi suất trái phiếu thực. Nó mất dần tính chất “phi tương quan” mà cộng đồng từng tự hào. Trong những chu kỳ trước, giá Bitcoin tăng vì một làn sóng những người tin tưởng vào một hệ thống tiền tệ thay thế. Ngày nay, giá Bitcoin tăng vì các ngân hàng trung ương in tiền, và giảm vì họ thắt chặt. Điều đó khiến Bitcoin trở thành một chiếc neo trong danh mục đầu tư, chứ không còn là một lời hứa về sự tự do. Sự dịch chuyển này, nếu nhìn từ góc nhìn của một người làm cộng đồng, là một sự mất mát văn hóa không thể bù đắp bằng tính thanh khoản sâu.
Nhưng có một nghịch lý lớn hơn. Các nhà đầu tư chuyên nghiệp thường tiếp cận Bitcoin thông qua các quỹ ETF, hợp đồng tương lai trên CME, hoặc các sản phẩm phái sinh khác. Điều đó tạo ra một lớp “giấy Bitcoin” chồng lên Bitcoin thật. Khi thị trường đi xuống, các quỹ ETF bị rút vốn, nhà phát hành phải bán Bitcoin giao ngay để đáp ứng yêu cầu mua lại. Như vậy, một sự sụt giảm trên thị trường phái sinh có thể dẫn đến một áp lực bán mạnh hơn trên thị trường thật. Trong khi đó, nhà đầu tư nhỏ lẻ, dù bán tháo, thường không tạo ra hiệu ứng dây chuyền xuyên biên giới như vậy. Sự “chuyên nghiệp” vô tình trở thành một thứ khuếch đại rủi ro hệ thống, một điều mà những bản tin ngắn ngủi không bao giờ đề cập.
Tôi đã chứng kiến mùa đông năm 2022 với con mắt của một người chăm sóc. Nhóm Telegram của tôi, từng sôi động với những cuộc thảo luận về yield farming, dần chỉ còn những tin nhắn rời rạc về cách chuyển tiền về ví lạnh. Nhiều người hỏi tôi rằng họ có nên bán lỗ để cắt lỗ hay không. Tôi không trả lời bằng biểu đồ; tôi trả lời bằng câu chuyện. Tôi kể cho họ nghe về năm 2018, khi tôi thấy một người bạn đã bán toàn bộ Bitcoin ở đáy và sau đó không bao giờ quay lại thị trường. Tôi kể về cách mà cộng đồng NEO năm xưa tan rã, nhưng một số thành viên sau đó trở thành những nhà phát triển dApp xuất sắc nhất. Sự khác biệt giữa một nhà đầu tư nhỏ lẻ và một nhà đầu tư chuyên nghiệp không nằm ở số tiền, mà nằm ở lý do họ ở lại. Cộng đồng là vũ khí tối thượng.
Báo cáo của Crypto Briefing ca ngợi sự ổn định. Nhưng tôi muốn phản biện: liệu sự ổn định này có phải là sự ổn định của một nghĩa địa? Khi những người nhỏ lẻ rời đi, họ không chỉ mang theo thanh khoản; họ mang theo những câu chuyện, những niềm tin, những ước mơ về một hệ thống tài chính mở. Một mạng lưới chỉ còn lại những nhà đầu tư chuyên nghiệp là một mạng lưới của tính toán, không phải của đức tin. Nó có thể vận hành trơn tru, nhưng nó sẽ không bao giờ tạo ra những điều kỳ diệu. Sự im lặng của thị trường cũng là một thứ ngôn ngữ, chỉ là nó nói về những điều chúng ta không muốn nghe. Và sức mạnh tập thể không đến từ sự đồng thuận của những kẻ mạnh, mà từ sự kiên nhẫn của những người bình thường.
Hãy nhìn lại lịch sử. Sau mùa đông 2018, các tổ chức đến và mua Bitcoin ở vùng đáy, nhưng thị trường vẫn phải mất gần ba năm để thực sự phục hồi. Sự xuất hiện của họ không rút ngắn mùa đông; nó chỉ làm cho mùa đông dài hơn, yên tĩnh hơn, và ít kịch tính hơn. Nhà đầu tư nhỏ lẻ không phải là vấn đề. Họ chính là lý do khiến thị trường có một lực đẩy quần chúng, một nguồn năng lượng không thể đo đếm bằng số lượng giao dịch. Khi họ biến mất, mọi thứ trở nên “hợp lý” hơn, nhưng cái giá phải trả là sự sáng tạo, sự thử nghiệm, và sự đa dạng.
Vậy chúng ta phải làm gì? Tôi không nói rằng chúng ta nên kêu gọi nhà đầu tư nhỏ lẻ quay lại bằng những lời hứa về lợi nhuận. Tôi nói rằng chúng ta cần xây dựng lại những căn phòng ấm áp, nơi họ có thể học hỏi, trao đổi, và tin tưởng. Điều đó có nghĩa là các dự án cần quay lại với giáo dục, với sự minh bạch, với những giá trị dài hạn thay vì những đợt airdrop nông cạn. Tôi đã dành ba năm viết sách, làm podcast, tổ chức các buổi gặp mặt – không để bán token, mà để giữ cho ngọn lửa ấy không tắt. Và tôi tin rằng nếu không có những người nhỏ lẻ, toàn bộ ngành công nghiệp này sẽ trở thành một sòng bạc độc quyền của những tay chơi lớn.
Câu hỏi cuối cùng tôi muốn đặt ra, không phải cho thị trường, mà cho chính bạn: Khi mùa xuân đến, ai sẽ còn ở lại để đón nhận? Những nhà đầu tư chuyên nghiệp sẽ rời đi khi lợi nhuận không còn, bởi vì họ đến vì lý do đó. Cộng đồng những người nhỏ lẻ – những người tin vào ý nghĩa của sự tự do tài chính – mới là người ở lại cuối cùng. Hãy xây dựng lại những căn phòng ấy, trước khi chúng ta đánh mất điều quan trọng nhất: lý do để tồn tại.

