287 ngày. Trong gần 10 tháng, hashrate – sức mạnh tính toán của mạng lưới Bitcoin – cứ thế tụt dốc không phanh. Cùng lúc đó, cổ phiếu của các công ty đào coin lớn nhất nước Mỹ lại vẽ nên một đường parabol ngược chiều. Cú tách biệt này không chỉ là một điểm dữ liệu kỳ lạ trên bảng điều khiển. Nó là dấu hiệu cho thấy một cuộc đổi nghề đang diễn ra ở tầng cơ sở của tiền mã hóa: các công ty từng xây kho chứa máy đào ASIC giờ đang cải tạo chúng thành trung tâm dữ liệu để cho thuê bộ xử lý đồ họa (GPU) cho ngành trí tuệ nhân tạo. Và trong khi đám đông đang ăn mừng những bản hợp đồng AI, tôi chợt nhớ đến một bài học cũ trong nghề: khi ai cũng chạy về một hướng, con đường an toàn nhất thường nằm ở phía ngược lại.
Cái bẫy đã giương, chỉ còn chờ con mồi.
Thị trường tài chính không bao giờ căng thẳng khi nhìn thấy một chỉ số xấu đi, nếu nó tin rằng chỉ số đó không còn quan trọng. Và đó chính là chỗ tôi muốn bắt đầu.
Bối cảnh: Từ cuộc chơi ASIC đến cuộc chơi GPU
Để hiểu vì sao hashrate giảm 287 ngày, tôi phải đưa bạn về tháng 4/2024. Sự kiện halving lần thứ tư của Bitcoin đã cắt phần thưởng khối từ 6,25 BTC xuống còn 3,125 BTC. Với một thợ đào đang vận hành dàn máy S19 cũ – loại máy từng thống trị các mỏ từ năm 2020 – điều đó đồng nghĩa với việc thu nhập giảm phân nửa trong khi chi phí điện gần như không đổi. Đây là thời điểm những người yếu thế bị loại khỏi cuộc chơi. Năm 2016 và 2020, các chu kỳ "đầu hàng" tương tự thường kéo dài từ 6 đến 12 tháng, sau đó giá Bitcoin tăng lên và hashrate phục hồi theo. Mọi thứ dường như đi theo đúng kịch bản cũ.
Nhưng lần này có một điểm khác. Đã 287 ngày, tức gần chạm mốc 9 tháng rưỡi, hashrate vẫn chưa cho thấy dấu hiệu ổn định. Trong khi đó, giá Bitcoin tính bằng USD lại đang ở vùng đỉnh lịch sử. Nếu chỉ là chu kỳ halving thông thường, thì với giá cao như vậy, những người còn trụ lại phải mở rộng công suất, và hashrate phải tăng lên, không phải giảm. Việc nó giảm suốt 287 ngày trong bối cảnh giá cao nói với tôi rằng vấn đề không nằm ở giá điện hay giá coin, mà nằm ở một lực hút khác: AI.
Kể từ khi ChatGPT khiến thế giới phát cuồng, nhu cầu thuê GPU trở nên gần như vô hạn. OpenAI, Anthropic, Meta, Google – tất cả đều đang tranh nhau từng cụm vi xử lý. Các công ty đào coin – những người sở hữu điện giá rẻ theo hợp đồng dài hạn, nhà xưởng rộng hàng nghìn mét vuông và kinh nghiệm vận hành hạ tầng điện năng – bỗng thấy mình đang ngồi trên một mỏ vàng hoàn toàn khác. Core Scientific ký được hợp đồng 12 năm trị giá 12 tỷ USD với CoreWeave. Các quỹ đầu tư bắt đầu định giá lại cổ phiếu của những "thợ đào" này như thể họ là công ty công nghệ. Câu chuyện "từ mỏ đào đến trung tâm AI" trở thành cụm từ được nhắc đến nhiều nhất trong giới phân tích, và cổ phiếu của Marathon, Riot, IREN liên tục lập đỉnh.
Đây là một sự dịch chuyển mô hình kinh doanh mang tính lịch sử. Nhưng để hiểu nó thực sự đang đi về đâu, tôi cần nhìn vào chi tiết kỹ thuật – thứ mà hầu hết các bài phân tích trên mạng đều lướt qua.
Lõi kỹ thuật: Không phải cứ có kho xưởng là thành trung tâm AI
Nhiều người tặc lưỡi: "Thì cũng là hạ tầng thôi, có gì khác đâu". Khác nhau về bản chất. Tôi xin phép được đi chậm lại ở đây, bởi vì chính phần này quyết định những công ty nào sống sót và những công ty nào sẽ trở thành bài học.
Máy đào Bitcoin dùng chip ASIC – một loại vi mạch chuyên dụng chỉ biết tính mã băm SHA-256 và không làm được gì khác. Chúng có chi phí sản xuất rẻ, tiêu thụ điện năng tối ưu cho một tác vụ duy nhất, và độ trễ mạng gần như không quan trọng. Một người thợ đào có thể đặt vài nghìn máy trong một nhà kho ở vùng quê, kết nối internet chập chờn, và vẫn đào ra Bitcoin bình thường. Nếu một máy hỏng, anh ta chỉ cần rút ra và thay thế.
Trong khi đó, một trung tâm dữ liệu AI vận hành cụm GPU hiện đại như Nvidia H100 hoặc H200 đòi hỏi băng thông cực lớn giữa các chip thông qua mạng InfiniBand hoặc RoCE – một kiến trúc mạng mà hầu hết các công ty đào coin chưa từng chạm tới. Hệ thống làm mát cũng là một thử thách: không thể dùng quạt gió như máy đào, mà phải dùng làm mát bằng chất lỏng hoặc làm mát chìm. Khách hàng doanh nghiệp sẽ ký hợp đồng với điều khoản SLA cam kết uptime 99,9% – nếu hệ thống sập vài phút, họ sẽ bị phạt tiền. Và quan trọng hơn cả, họ cần một đội ngũ vận hành có chuyên môn về điện toán đám mây, chứ không phải vài kỹ thuật viên biết hàn mạch. Tôi đã chứng kiến không ít dự án đào coin thất bại trong việc tuyển dụng nhân sự có kỹ năng này, vì họ phải cạnh tranh với các tập đoàn công nghệ lớn trả lương gấp ba.
Tôi từng là biên tập viên cho một blog crypto nhỏ vào năm 2017, và tôi đã dành hơn 200 giờ phân tích toán học xác suất lừa đảo của các dự án ICO. Kinh nghiệm đó dạy cho tôi một điều: trong ngành này, khi một câu chuyện quá đẹp, sự khác biệt giữa "có thể" và "sẽ xảy ra" thường bị bán cho nhà đầu tư như một thứ duy nhất. Tôi không nói các công ty đào coin không thể chuyển thành trung tâm dữ liệu. Tôi nói rằng với phần lớn các công ty đang được thị trường định giá theo câu chuyện AI, khoảng cách giữa tuyên bố và năng lực thực tế là rất lớn.
Hãy nhìn vào số liệu. Theo hiểu biết của tôi từ việc theo dõi các báo cáo tài chính công bố của các công ty Mỹ, chỉ có Core Scientific và IREN là có doanh thu AI đáng kể nhất, nhờ các hợp đồng ký được với CoreWeave và các khách hàng công nghệ lớn. Còn lại đa số vẫn đang ở giai đoạn "đang đánh giá", "đang xây dựng", "kỳ vọng hoàn thành trong 18 tháng". Một cụm từ quen thuộc, nhưng trong ngành tôi, cụm từ này thường đi kèm với thời gian trễ gấp đôi.
Về phần tài chính, sự chuyển đổi này còn tạo ra một nghịch lý. Các công ty đào coin thường ký hợp đồng điện dài hạn với giá rẻ, dựa trên cam kết tiêu thụ ổn định. Một mỏ đào chạy 24/7 với công suất 100 MW, nhưng một trung tâm GPU có thể không cần dùng hết số điện đó ngay từ đầu, hoặc cần thêm điện để chạy hệ thống làm mát và hạ tầng mạng. Điều đó đồng nghĩa với việc họ phải đàm phán lại hợp đồng điện, xin giấy phép xây dựng mới, và đối mặt với các quy định về môi trường. Những thứ này không xuất hiện trong các bài thuyết trình gọi vốn, nhưng nó là nơi các dự án chết.
Thêm vào đó, chi phí GPU hiện tại rất đắt đỏ. Một cụm nhỏ 1.000 chiếc H100 đã cần hàng chục triệu USD vốn đầu tư, chưa tính chi phí hạ tầng. Các công ty đào coin có thể vay nợ, phát hành cổ phiếu để gọi vốn – nhưng điều đó làm tăng rủi ro thanh khoản. Nếu doanh thu từ AI đến chậm hơn kỳ vọng hoặc bị khách hàng cắt giảm, họ sẽ phải bán lượng Bitcoin dự trữ – và đó là lúc làn sóng bán tháo bắt đầu.
Góc nhìn phản trực giác: Điều nguy hiểm nhất không phải hashrate giảm
Họ nói rằng hashrate giảm là một tin xấu cho bảo mật Bitcoin. Về lý thuyết, đúng vậy. Mạng lưới bằng chứng công việc an toàn vì chi phí để tấn công nó là quá lớn. Khi hashrate giảm, chi phí đó cũng co lại, và một kẻ tấn công giàu có có thể dễ dàng hơn trong việc thao túng các giao dịch. Nhưng sau gần 20 năm quan sát thị trường, tôi nhận ra rằng thị trường không bao giờ sợ những thứ nó có thể định lượng được. Nó sợ những thứ khiến các mô hình định giá trở nên vô nghĩa.

Và điều nguy hiểm hơn hashrate giảm chính là sự tách rời lợi ích giữa các công ty đào coin và tương lai của mạng lưới Bitcoin. Khi các công ty lớn nhất chuyển sang AI, họ vẫn nắm giữ lượng Bitcoin khổng lồ trong kho, nhưng nguồn thu nhập của họ sẽ ngày càng ít phụ thuộc hơn vào việc mạng lưới hoạt động thế nào. Cổ đông của Marathon hay Riot giờ đây theo dõi doanh thu AI, chứ không còn xem hashrate như một chỉ báo sinh tử. Trong khi đó, phần còn lại của hệ sinh thái – các sàn giao dịch, nhà đầu tư, người dùng – vẫn cần những công ty này duy trì sức mạnh tính toán để bảo vệ mạng. Khi lợi ích của những người bảo vệ mạng lưới và lợi ích của cổ đông họ tách rời, sẽ đến một ngày người ta nhận ra không còn ai thực sự có động lực chi tiền cho hashrate nữa. Đó là một cái bẫy vô hình, và nó đang giương ra ngay giữa mùa hè của cơn sốt AI.
Một điều nữa tôi muốn nói thêm: cái bẫy AI cũng là cái bẫy của chu kỳ kinh tế. Các hợp đồng cho thuê GPU thường kéo dài 3-5 năm, nhưng chi phí vốn để xây dựng trung tâm có thể phải trả trước. Nếu chu kỳ đầu tư AI chững lại – điều từng xảy ra vài lần trong hai năm qua – các nhà cung cấp nhỏ như những công ty đào coin chuyển đổi sẽ là nơi đầu tiên bị cắt hợp đồng. Lúc đó, họ không chỉ mất doanh thu AI mà còn bị thị trường định giá lại theo giá trị đào coin cũ – kèm theo áp lực phải trả nợ cho đống GPU đã vay. Tôi đã thấy kịch bản này trong mùa đông crypto 2022, khi FTX sụp đổ và những người bạn của tôi mất tất cả chỉ sau một đêm. Và tôi học được rằng trong thị trường này, không có gì là mãi mãi.
Một lưu ý nữa: các quỹ ETF Bitcoin giao ngay đã trở thành kênh mua chính cho dòng vốn tổ chức, khiến vai trò của thợ đào trong việc xác định giá Bitcoin bị suy giảm. Điều này giải thích vì sao thị trường có thể phớt lờ hashrate giảm. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là khi các công ty đào coin gặp khó khăn, họ không còn là kênh cung cấp thanh khoản quan trọng như trước nữa – một tin tốt cho giá, nhưng lại là một tin xấu cho sự phân quyền của mạng lưới.
Điều còn lại
Vậy chúng ta đang đứng ở đâu? Sau gần 10 tháng hashrate suy giảm, tôi nhìn thấy một thị trường đang tự trấn an rằng ngành đào coin có một cánh cửa thoát hiểm mang tên AI. Cánh cửa đó có thật, nhưng nó không dành cho tất cả. Nó dành cho những công ty có đủ vốn, đủ quan hệ và đủ năng lực vận hành trung tâm dữ liệu chuyên nghiệp. Còn với mạng lưới Bitcoin, câu hỏi vẫn bỏ ngỏ: khi những người chơi lớn nhất đã chuyển mục tiêu, ai sẽ là người trả tiền điện để giữ cho sức mạnh tính toán vẫn chạy?
Mùa hè của các khoản đầu tư đào coin đã tàn lâu rồi. Nhưng tro vẫn còn âm ỉ dưới lớp máy chủ. Chúng ta chỉ chờ xem mùa thu này sẽ mang đến một đợt phục hồi hay một cơn gió lạnh nữa.